• CIMG_1
  • CIMG_2
  • CIMG_3
  • CIMG_4
  • CIMG_8
  • CIMG_6
  • CIMG_7
  • CIMG_9
  • CIMG_1
  • CIMG_1
  • CIMG_5
  • CIMG_2
  • CIMG_3
  • CIMG_4
  • CIMG_6
  • CIMG_7
  • CIMG_8
  • CIMG_9
DANH MỤC

Suvimalee Karunaratna Tỳ khưu ni Huyền Châu dịch

Về tác giả:Suvimalee Karunaratna là một nhà văn viết truyện ngắn hư cấu được ưa chuộng ở Sri-Lanka. Những truyện ngắn của cô đã được xuat hiện trong những đặc san và tuyển tập văn học. Những truyện ngụ ngôn Phật Giáo trước là The Walking Meditation, Prisoners of Karma, và The Healing of the Bull, tất cả đều được Lá Bồ Đề BPS xuất bản.

-ooOoo-

Cô voi Kapuri để ý một con chó mới hay đúng hơn, cô chó, đã vào trong hiên chùa. Dĩ nhiên có hai con chó ở đó rồi, Kalu và Sudu. Khi cô chó bước vào, lúc đầu hơi e dè một chút, Kapuri để ý Sudu trở nên rất bực bội. Ả gầm gừ, càu nhàu và sủa không dứt vào cô mới đến bất chấp thái độ dịu dàng của cô, vàthậm chí muốn tấn công cô nữa. Tên của cô mới đến là Sukhi, nhờ mức trầm tĩnh sâu lắng, cô đã ổn định được và giữ đúng tư cách của mình bên dưới cội Bồ Đề."Xin mời đi nơi khác”, Cô bảo Sudu khi Sudu đến gần cô ta, sủa suốt thời gian đó. "Tôi chỉ đến đây để hành thiền."Sudu cằn nhằn nói "Lúc đầu tất cả bọn họ đều nói như vậy,” “Tôi biết tất cả những mưu mẹo và chiến thuật của chúng. Nhưng một khi chúng đã đặt chân đến đây chúng bắt đầu cư xử như nơi nầy là sở hữu của chúng. Cô đi ra khỏi đây! Không có chỗ cho những ai như cô ở đây.”"Ai bảo vậy?" Kalu lại gần chúng hỏi."Ai nói không có chỗ?"Sudu giận điên lên."Đừng xía vào đây. Chuyện tôi nói đây chỉ liên quan đến tôi vàsinh vật đằng kia. Việc gì anh lại can thiệp vào?"Kalu nhún vai, "Tao chỉ làngười hòa giải, thế thôi.""Đây không phải là nhà cho những kẻ tứ cố vô thân đem mọi thứ bệnh tật và dơ dáy lại đây," Sudu tiếp tục. "Và nơi nầy của anh không bị vấy đầy bởi lũ cún.”Sukhi không để ý đến cô ấy và cuối cùng Sudu để cô yên, mặc dầu sau đó cô ấy luôn giữ ý chống lại Sukhi, găm gút mọi loại vi phạm tưởng tượng. Thậm chí cô đặt ra những nội quy bắt Sukhi phải chấp hành. Chỗ của Sukhi được quy định từ những khu vực cư ngụ của chư tăng và nhà bếp và tự hạn chế cô nơi khu vực cây xanh và phòng thiền mà thôi, Sukhi phải thi hành theo bằng cách nào đó. Tuy nhiên, những người phục vụ trong chùa và các thiền sinh rất tốt và họ thường cho Sukhi thức ăn thừa vì vậy cô không đói.Đúng thời, không phải Sukhi mà Sudu sinh một bầy chó con. Ả sinh ra bốn con, và vài ngày sau đó Sukhi quyết định đến thăm họ. Cô thận trọng lại gần, không chắc phản ứng của Sudu đối với cô."Chị khoẻ không?" Sukhi hỏi từ xa, "còn cún con mới chào đời thì sao?""Khoẻ cả, Đừng lại gần hơn nữa, chị có thể làm chúng sợ đấy.” trả lời giọng lạnh lùng"Đừng lo, tôi sẽ không làm chúng sợ đâu. Sukhi nói hơi bị chạm tự ái Tôi sẽ giữ khoảng cách.""Tốt"Cô nhìn chúng một cách khao khát trong một hoặc hai phút. Cô yêu lũ cún và thèm được liếm láp và vuốt ve chúng.Khi Sukhi trở lại sân cây Bồ đề, cô ngồi và tự hỏi tại sao Sudu không ưa cô có mặt dự dội như thế. Cô phải thích nghi với cách cư xử của Sudu như thế nào đây? Sukhi đã có phần công bằng trong những rắc rối ở đời và bây giờ tất cả những điều cô muốn là một chỗ nhỏ nơi đó cô ta có thể ngồi yên hành thiền."Đừng ái ngại về Sudu, Kapuri tử tế nói với Sukhi về tường chắn bao quanh vùng Bồ đề bảo tọa."Làm sao chị biết tôi đang nghĩ về cô ta?”"Tôi có tai và mắt và tôi không phải mới chào đời hôm qua.”"Thật khó quên được sự thô lỗ,” Sukhi nói."Đừng phí thời giờ quý báu, bạn thân ơi," Kapuri khuyên. "Sudu là nạn nhân của papañca thái quá""Đó là gì?"Kapuri nhìn con rùa ở gần mé cây Bồ đề. “Bạn nói với cô ấy đi”"Được, chị thấy đó, tất cả chúng ta đều phải chịu papañca chi phối," con rùa giải thích, "nhưng vài người trong chúng ta là nạn nhân của nó nhiều hơn kẻ khác. Để tóm tắt, papañca là cách nhìn sự việc một cách sai lầm.""Nhưng tại sao tất cả chúng ta đều là nạn nhân của nó?""Bởi chúng ta nhìn sự việc một cách chủ quan, qua lăng kính nhuốm màu bản ngã, từ quan điểm của ‘ta’và ‘của ta’ và ‘tự ngã của ta’. Cái nhìn của chúng ta bị che mờ bởi mọi loại thành kiến, mặc cảm, lo sợ, giả thuyết sai, phỏng đoán lầm mà tất cả phát xuất từ ý niệm bản ngã.""Vì vậy, làm sao chúng ta thấy các pháp cho đúng cách?”"Mục đích của văn hoá tâm linh là làm trong sạch khỏi mọi phiền não trong tâm ta cho nên chúng ta có thể lau sạch lăng kính của chúng ta, hầu chúng ta nói và nhìn sự việc rõ hơn qua lăng kính có nhuốm màu bản ngã.""Nhưng tôi không làm điều gì sai ở đây. Ít nhất tôi không ý thức rằng tôi làm sai điều gì đó. Tại sao tôi ở đây khiến Sudu bực mình?""Có lẽ cô ta thấy khuynh hướng dính mắc của bạn. Bạn thấy, tất cả chúng ta đều có dính mắc, không có từ chối điều đó. Vì vậy, có lẽ cô ta nghĩ bạn có thể dính mắc vào những đối tượng dính mắc của cô ta, hơn thế nữa cô ta muốm lạm quyền. Do đó, bạn gây ra nỗi lo sợ cho cô ta.”"Nếu đó là cách nghĩ của cô ấy, thì chắc tôi nên rời nơi nầy và mọi thứ ở đây.”"Chạy trốn những tình huống không hài lòng không phải là giải pháp. Bạn đi bất cứ nơi nào cũng sẽ có người bạn không thích hay người không thích bạn hay hoàn cảnh bạn không thích. Thà luyện tâm bạn trong cách như thế nầy để bạn không còn mong ước thái qua đối với người hay vật bạn thích hay quá bực bội với những người hay vật bạn không thích. Bạn phải luyện tâm không xao động trong mọi lúc.”"À""Bây giờ cố gắng rèn luyện tư tưởng và trau dồi tâm từ hầu bạn không phản ứng với những hành động gây hấn và sân hận của Sudu đối với bạn.”"Nghe thì khó nhưng tôi sẽ cố gắng.""Rất tốt. Phương pháp đó thực sự tốt hơn là đi khỏi nơi nầy. Hãy nghĩ bạn có cơ hội tuyệt vời làm sao để ở đây luyện tâm bình thản tự tại.""Tôi biết""Tôi đã từng thấy nhiều người chạy trốn khỏi những tình huống không hài lòng do những người thích Sudu gây ra," Kapuri quan sát, "và tôi cũng có thấy những nạn nhân đó rốt cùng còn tệ hơn những người bị bắt nạt. Do sân hận, họ chửi rủa những người bị bắt nạt quá nhiều đến nỗi họ chỉ tạo thêm nhiều nghiệp bất thiện cho chính họ khi những người bị bắt nạt cũng trả đũa từ chính tâm sân hận đó.”"Tôi phải thú nhận tôi cũng có khuynh hướng trốn chạy khỏi những tình huống không hài lòng," Sukhi thừa nhận, "nhưng tôi không có thói quen chửi rủa người khác.""Tốt, nhưng lúc nầy cố gắng đừng chạy trốn, hãy luyện tâm bình thản tự tại (xả). Trau dồi tâm từ sẽ giúp ích rất nhiều.""Nhưng đôi khi nếu những hoàn cảnh thực sự không thích hợp, thì không đáng khuyên nên đi sao? Ngay cả Đức Phật cũng phải ra đi khi những hoàn cảnh thực sự không thích hợp.""Những gì bạn nói đều đúng. Người ta phải phán xét và thấy ra liệu nơi nầy có đưa đến hạnh phúc cho mình và cho người không. Nếu người ấy hết sức tinh cần rèn luyện chánh niệm và định tâm và thực hành để giải thoát khỏi luân hồi tử sanh, thì nơi yên tĩnh vắng lặng tốt hơn những môi trường xung quanh không thích hợp, đầy những căng thẳng. Đó là lý do tại sao sự tiến bộ tâm linh của người chủ nha được dần dần xem như là ẩn sĩ, nếu hết sức tinh cần, họ có thể tiến nhanh hơn. Dĩ nhiên, điều đó vẫn tiếp tục mà không nói, đã từng có những gia chủ đạt đạo quả và ẩn sĩ thì không.""Tôi sẽ phải suy nghĩ điều nầy kỹ hơn,” Sukhi cau mày lại nói, "Nơi lý tưởng như thế nầy để hành thiền... và tuy nhiên, đó chỉ là sự may mắn của tôi thậm chí ở đây cũng có một con sâu làm rầu nồi canh."Kapuri mỉm cười. "Luôn luôn là như thế, bạn thân tôi ơi. Đó là dukkha, xa rời người thương, gần người không thương, và không đạt được những điều mong ước.”Khi lũ cún lớn lên, cứ thử như cô ấy có thể, Sudu không thể giữ tất cả chúng với cô ấy. Chúng sẽ bị lạc mất, cho chúng bộc lộ cho hả về tính hiếu kỳ của chúng đối với môi trường xung quanh. Đôi khi chúng đến ranh giới nơi Sukhi ngồi dưới cội Bồ đề để ngắm nhìn cô đầy hứng thú. Một con cún tinh nghịch đặc biệt , có một đốm đen trên một con mắt đến thẳng với cô."Cô đang làm gì đó?” Chú hỏi, ngồi chồm hổm và và để cái bụng đầy sữa lên đất."Cô đang hành thiền""Thế nghĩa là gì?""Cô đang nhìn hơi thở khi nó chạm vào môi trên của cô.""Con cũng có thể thử chứ?""Được, nếu con thích.”Chú ngồi thịch xuống bên cô và bắt chước thế cô ngồi. Chẳng bao lâu chú ngồi bên cạnh cô thì tiếng Sudu sủa vang lên đằng xa."Cô nghĩ, mẹ con đang gọi con đó. Hãy đi đi,” Sukhi nói, nhưng chú cún đang cố gắng theo dõi hơi thở và cố gắng cảm nhận nó ở môi trên của chú. Trong khi đó Sudu sủa lớn hơn và gần hơn. Cuối cùng, bà đến cây Bồ đề và tìm chúng, toàn thân bà run lên vì giận."Con không nghe mẹ gọi hả? Lại đây ngay!”Bà ta mắng con cún. Khi chú đứng lên và đi lon ton theo bà, Bà liếc nhìn Sukhi trước khi nặng nhọc lê chân bước đi.Sau một thời gian, mặc dầu lũ cún đã được nuôi kỹ, đột nhiên chúng phải bị tiêu chảy rất khủng khiếp. Chúng trở nên bị khử nước và rất yếu. Sukhi không thể chịu được khi thấy chúng ốm và lạnh run. Cô ta lặng lẽ đến gần Sudu."Chị phải ăn những loại rau mọc gần cây mít bên hàng rào," Cô ta khuyên, "Sau đó khi chúng bú sữa chị, chúng sẽ lành.""Cám ơn," Sudu lạnh lùng nói," nhưng qúy sư đang điều trị cho chúng. Dù sao, tôi là mẹ chúng và tôi biết hơn bất cứ ai khác những gì cho con tôi và khi nào cho chúng ăn thứ gì. Ngoài ra, điều quan trọng rằng các con tôi hiểu ai là người có quyền ở quanh đây.”
Trang [1] 2 3
Vietnamese
English
LỜI HAY Ý ĐẸP

"Giáo Pháp mà Như Lai đã chứng ngộ quả thật thâm diệu, khó nhận thức, khó lãnh hội, vắng lặng, cao siêu, không nằm trong phạm vi luận lý, tế nhị, chỉ có bậc thiện trí mới thấu hiểu." -- Trung A Hàm

TÌM KIẾM
KẾT NỐI