TỊNH LAN AN NHÃ - Huyễn Hóa
  • CIMG_1
  • CIMG_2
  • CIMG_3
  • CIMG_4
  • CIMG_8
  • CIMG_6
  • CIMG_7
  • CIMG_9
  • CIMG_1
  • CIMG_1
  • CIMG_5
  • CIMG_2
  • CIMG_3
  • CIMG_4
  • CIMG_6
  • CIMG_7
  • CIMG_8
  • CIMG_9
DANH MỤC

Ni Sư Thuần Trí


Họ là một đôi bạn chân tình. Một người là ảo thuật gia và một người là họa sĩ. Cả hai đều đạt đến chỗ tuyệt xảo trong nghệ thật của mình. Họ yêu mến nhau vì tính tình và kính phục nhau ở tài hoa. Thật không có điều gì phàn nàn giữa đôi bạn nghệ sĩ này.

Nhưng cuộc đời là một dòng biến đổi, và một sự biến đổi đã đến trong cuộc sống êm đềm của họ; Chàng họa sĩ bỗng dưng muốn đến một phương xa để tạo dựng sự nghiệp cho riêng mình. Thế là đôi bạn tạm chia tay

Nếu cuộc đời được diễn tiến theo ước nguyện của mỗi người thì thế gian này quả là cõi Thiên Đàng, Cực Lạc. Và Đấng Giác Ngộ đã chẳng bảo đời là bể khổ mà nước mắt chúng sanh nhiều hơn nước đại dương…

Thế nên chàng họa sĩ sau một thời gian chạy theo danh vọng, tình yêu đã thất bại hoàn toàn và cảm thấy ê chề cho cuộc đời đầy bất công đen bạc. Trong lúc khổ đau cùng tột chàng chợt nhớ đến người bạn năm xưa và cảm thấy lòng mình ấm lại, chàng quyết định trở về.

Sau thời gian xa cách, đôi bạn gặp lại nhau còn mừng vui nào hơn nữa. Họ ôm chầm lấy nhau, họ hỏi han, kể lể, thật là nói chẳng hết lời. Cho đến lúc chàng họa sĩ thấy cổ mình khô rát vì quá vui mừng chủ nhân đã quên cả việc mời trà nước.

 Vừa khi chàng nghĩ đến nước uống thì ơ kìa! Bức mành trúc chợt lay động và đôi bàn tay ngọc bưng một khay trà rẽ màn bước ra. Mắt chàng họa sĩ hoa lên một thoáng, tim chàng tự động vọt ra ngoài mà không cần xin phép, chàng sững sờ nhìn người đẹp. Khi ấy chàng đã quên mất rồi người bạn ngồi bên cạnh, Cả trước mắt chàng là một tuyệt thế giai nhân, một nàng tiên trong mộng. Trong chớp mắt, những hình ảnh yêu kiều đã trải qua trong cuộc đời chàng bỗng nhạt nhòa và trở thành vô nghĩa trước đối tượng tuyệt vời này. Chàng họa sĩ hoàn toàn bị thôi miên vì sắc đẹp toàn bích kia, từ dáng đi, từ mái tóc, từ khóe mắt, từ nụ cười cùng tất cả đường nét trên thân thể nàng. Trời ơi! Sao mà say đắm lòng người đến thế! Chàng như hớp phải rượu đào tiên, lòng bàng hoàng mê mẩn, cho đến lúc người đẹp làm xong phần việc của mình và nhẹ nhàng lui gót chàng cũng chưa hoàn hồn, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào bức màn chỉ còn khẽ lung lay.

Nhà ảo thuật ngồi trầm ngâm như hiểu được tâm tình của bạn.

-Này bạn mến yêu! Chàng khẽ nói – Nếu bạn thích, người đẹp ấy ngay đêm nay là sở hữu của bạn.

Chàng họa sĩ giật mình bẽn lẽn;

- Ồ! Xin lỗi anh – chàng lắp bắp – anh thật là bạn tri âm, xin đa tạ tấm lòng đại lượng của anh.

Đêm ấy, sau khi dọn một căn phòng tươm tất cho bạn nghỉ, nhà ảo thuật đưa người đẹp đến và lặng lẽ rút lui.

Thật khó mà diễn tả tâm trạng của chàng họa sĩ – sự bối rối, nỗi hân hoan, niềm biết ơn cùng một lúc hòa dâng ngập lòng chàng. Chàng hồi hộp nắm tay người đẹp, chàng siết chặt bàn tay ngọc của nàng.

Rắc! Rắc! Đau buốt và hãi hùng, chàng cảm thấy mấy khớp tay rụng rời, chàng đã bóp phải cái gì cứng như gỗ vậy. Người đẹp vẫn im lìm bất động, chàng cố trấn tĩnh lấy tay sờ khắp thân hình người đẹp.

Trời ơi! Nàng là một người bằng gỗ, chàng mới vỡ lẽ ra rằng đây là một kiệt phẩm của nhà ảo thuật. Ngỡ ngàng và tức giận, chàng xô sấp người đẹp xuống chẳng màng ngó đến.

Nhưng khi ấy chàng chợt tỉnh ra và bật cười thành tiếng. Ô hay! Nếu ta không mù quáng đắm mê cuồng nhiệt thì y đâu có thể dùng người huyễn hóa này để gạt ta. Cơn muộn phiền tan biến và một ý tưởng trả thù tinh nghịch lóe lên. Chàng chặc lưỡi – Rõ tiếc, mình không có mang theo đồ nghề. Nhưng chả sao, phải tùy cơ ứng biến vậy.

Thế rồi, chàng họa sĩ hăng hái lấy bút mực, dưới ánh đèn khuya, chàng vẽ hình chàng lên bức vách: Một người tuyệt vọng đang treo cổ. Chàng đã hoàn thành bức họa trước khi trời sáng và lấy làm thỏa thích ngắm nhìn kiệt tác của mình: Sợi dây oan nghiệt đã kết liễu đời chàng, đầu gục xuống. lưỡi thè ra, tứ chi buông thỏng. Chàng mỉm cười và chui xuống gầm giường nằm chờ đợi.

Đêm ấy, nhà ảo thuật rất đắc ý về trò chơi của mình. Nhưng sáng dậy, sau khi pha cà phê xong mà chưa thấy bạn ra khỏi phòng, nhà ảo thuật bỗng giật mình tự nghĩ:

- Hay là y đã tự vận. Có thể lắm, y đã quá đau khổ và thất bại nhiều rồi, thế mà còn bị ta đùa gạt nữa. Biết đâu vì quá uất ức mà y đã… Ôi! Người bạn thân yêu của ta…, y đã chết rồi!

Với tâm trạng thảng thốt nhà ảo thuật chạy đến phòng bạn. Cửa phòng đóng chặt, chàng đấm của ầm ầm nhưng bên trong vẫn yên lặng như tờ.

- Thôi đúng rồi! Y đã chết – nhà ảo thuật lẩm bẩm – thật khổ cho thân tôi hỡi trời!

Không còn đủ bình tĩnh, nhà ảo thuật tông cửa nhào vô và thấy bạn mình đang treo lủng lẳng. Như một phản xạ tự nhiên liền nhào lên ôm chầm xác chết. Rầm một tiếng! Đầu va ngay vào vách và bị bật ngửa ra.

Khi ấy chàng họa sĩ từ dưới gầm giường bò ra, cả hai nhìn nhau mà không nói được lời.

Bình:

Dù cho mộng dữ hay lành

Đến khi tỉnh giấc cũng thành không thôi

Nụ cười chợt nở trên môi

Thỏng tay đi giữa nổi trôi cuộc đời.

Vietnamese
English
LỜI HAY Ý ĐẸP

"Giáo Pháp mà Như Lai đã chứng ngộ quả thật thâm diệu, khó nhận thức, khó lãnh hội, vắng lặng, cao siêu, không nằm trong phạm vi luận lý, tế nhị, chỉ có bậc thiện trí mới thấu hiểu." -- Trung A Hàm

TÌM KIẾM
KẾT NỐI